MỘT BỘ PHIM HOẠT HÌNH KHÔNG THỂ BỎ QUA

Nhật thì không chỉ được biết đến với hoa anh đào,sumo hay một đất nước phát triển nổi tiếng với hòa bình.Nhật còn gắn liền với chiến tranh,bom nguyên tử,hay sóng thần.Những điều đó tạo cho ta liên tưởng đến một đất nước Nhật với nhiều cảm xúc hỗn độn.

Tháng 6/2016 Yokohama,sau một năm học tập và làm việc tôi quen được khá nhiều các bạn Việt Nam,Nhật,Nepan và cả Sri Lanka.Tôi sống ở tầng 6 một căn hộ nhỏ cách ga Yokohama 10 phút đi bộ,căn hộ của chúng tôi có khá nhiều các bạn Việt Nam,và đặc biệt ở cạnh phòng tôi là một anh Sri Lanka.

Anh này tên là Thilina Kaveen Fernando,đang làm kỹ sư vận hành máy CNC tại một công ty tại Kawasaki .Fernando làm giờ hành chính,thỉnh thoảng tăng ca buổi tối.Còn tôi đi học cộng làm thêm giờ giấc khá linh tinh nên chúng tôi chỉ thỉnh thoảng gặp nhau vào chủ nhật.Sau mỗi tuần làm việc chúng tôi thỉnh thoảng tổ chức buổi liên hoan uống bia tại phòng.Tôi được nghe anh em kể nhiều về cuộc sống cũng như nỗi nhớ gia đình khi làm việc lâu ngày ở Nhật không được về thăm nhà.Trong đó có cả Fernado,một buổi chiều thấy anh buồn buồn,anh nói đứa em gái của anh ở quê nhà đang bị ốm.Anh bật một phim hoạt hình Nhật,do tôi tiếng Nhật không được tốt lắm nên chỉ hiểu được nội dung chính câu chuyện.Và tôi tin chắc những bạn nào chưa xem phim,thì nên một lần xem.Xin trích nguyên nội dung trong https://vi.wikipedia.org/wiki/M%E1%BB%99_%C4%91om_%C4%91%C3%B3m#N%E1%BB%99i_dung

Bộ phim là Mộ đom đóm (火垂るの墓 Hotaru no Haka?, Grave of the Fireflies), còn được dịch là Căn hầm đom đóm là một bộ phim hoạt hình Nhật Bản của hãng phim hoạt hình Ghibli sản xuất năm 1988 do đạo diễn Takahata Isao viết kịch bản và đạo diễn. Bộ phim được dựa theo cuốn tiểu thuyết cùng tên của Nosaka Akiyuki vốn được tác giả viết dưới dạng bán tự truyện như là một lời xin lỗi với người em gái của chính tác giả. Giống như các tác phẩm khác của hãng Ghibli, bộ phim được chú ý nhờ đạt được chất lượng cao cả về mặt nghệ thuật và hình ảnh.

Được đặt trong bối cảnh giai đoạn cuối của Chiến tranh thế giới 2 ở Nhật Bản, bộ phim kể lại câu chuyện chua xót nhưng cảm động về tình anh em của hai đứa trẻ mồ côi người anh trai tên là Seita và em gái của cậu là Setsuko. Hai anh em mất mẹ sau cuộc thả bom dữ dội của không quân Mỹ vào thành phố Kobe trong khi cha của hai đứa đang chiến đấu cho Hải quân Đế quốc Nhật Bản. Trong cả bộ là viễn cảnh Seita và Setsuko phải vật lộn để tồn tại giữa một bên là nạn đói và một bên là sự thờ ơ đến nhẫn tâm của những người xung quanh (trong đó có cả những người họ hàng của hai đứa trẻ và cụ thể chính là người dì ích kỷ, máu lạnh của 2 đứa trẻ, người luôn phàn nàn rằng họ không làm việc gì cả nhưng vẫn được chăm sóc chu đáo trong khi thực phẩm ngày càng khan hiếm). Sau khoảng thời gian 2 anh em  bị  sự mắng chửi, phân biệt đối xử, và bị gò bó tù túng và cậu bé Seita phải đối diện với một lựa chọn đó là hoặc ở lại với người dì ích kỷ, làm việc và đối diện với sự thật, hoặc là chạy trốn, để có được sự tự do mặc dù sẽ rất khó khăn, thiếu thốn nhưng 2 anh em cậu sẽ làm được những điều mình thích.

Cuối cùng, Seita và Setsuko quyết định rời khỏi nhà người dì, họ chuyển đến một căn hầm trú bom đã bị bỏ hoang. Sự thiếu thốn thức ăn đã buộc Seita phải ăn cắp đồ, thức ăn và bị đánh đập. Setsuko bị ốm nặng, Seita vội đưa cô bé đến bệnh viện và được bác sĩ thông báo rằng cô bé đang bị thiếu ăn. Trong sự lo lắng đến tột cùng, Seita đến ngân hàng rút toàn bộ số tiền còn lại trong tài khoản ngân hàng của mẹ cậu để mua thức ăn. Tuy nhiên, ngay khi rời ngân hàng, Seita rất sốc và tuyệt vọng khi nghe tin Nhật Bản đã đầu hàng vô điều kiện quân Đồng Minh, và người cha cũng đã tử nạn trên biển. Cậu trở về cùng với nhiều thức ăn, nhưng Setsuko đã chết. Seita hỏa táng thi hài của cô bé, bỏ vào hộp kẹo trái cây và mang nó cùng với bức ảnh của người cha, cho đến khi cậu cũng qua đời tại nhà ga Sannomiya.

Bộ phim kết thúc với cảnh Seita và Setsuko ngồi bên nhau vui vẻ với những con đom đóm xung quanh, và họ nhìn xuống thành phố Kobe đã phát triển và hiện đại sau chiến tranh.

Sau một thời gian ,Fernando nói em gái anh đã khỏi ốm,tôi chuyển phòng và chúng tôi cũng ít liên lạc với nhau.Bộ phim làm tôi liên tưởng đến các bạn kỹ sư,tu nghiệp tại Nhật làm việc dài hạn ở Nhật khi họ chưa có điều kiện về thăm gia đình của họ.Lúc đấy tôi cũng có phần nhớ cô em gái ở nhà,nhưng tôi tin chắc những tình cảm thiêng liêng ấy sẽ giúp chúng tôi những người con xa xứ sẽ có thêm động lực làm việc.Các bạn hãy cố gắng nhé,các kỹ sư,tu nghiệp sinh,dù khó khăn thế nào thì ở một nơi rất xa còn rất nhiều người yêu quý đang động viên các bạn.

 

Bình luận

bình luận