THE PURSUIT OF HAPPYNESS (NHÂN VIÊN VĂN PHÒNG->GIAO HÀNG->KỸ SƯ TẠI NHẬT)

The Pursuit of Happyness (Mưu cầu hạnh phúc) là một bộ phim tiểu sử của Mỹ dựa trên câu chuyện gần một năm đấu tranh với tình trạng vô gia cư của Chris Gardner. Được đạo diễn bởi Gabriele Muccino, bộ phim có sự tham gia của Will Smith trong vai Gardner, một nhân viên chào hàng nhiều lúc vô gia cư và đang muốn trở thành nhà môi giới chứng khoán.Đấy là một câu chuyện ở Mỹ,Việt Nam thì cũng quá khác Mỹ.Nhưng theo Ad thì cũng có một điểm chung là những gì chúng ta thực sự muốn và nỗ lực thì cũng ít nhất đạt được  trên 30% mong muốn .

Một buổi chiều mùa hè tương đối oi bức,tình cờ Ad đọc được một bài viết tương đối thú vị từ một bạn trẻ trên trang Cafebiz.vn
Xin trích những đoạn hay và có thêm một ý kiến nho nhỏ^^
————————————————
“24 tuổi, từ nhân viên văn phòng trở thành shipper, tôi bị coi thường, mỉa mai: Bớt kêu “chán đời” đi, bạn đang sống sướng hơn rất nhiều người khác đấy!
——
Nếu bạn là một sinh viên, hãy tưởng tượng mình đang làm phục vụ, rửa bát ở mấy quán hàng bạn hay lui tới.

Nếu bạn là một người làm việc văn phòng, đang ngồi điều hòa mát mẻ, hãy thử tưởng tượng bạn là một người xe ôm, trạc tuổi bạn, đứng ở ngã tư đường, ngóng từng người qua lại, mời chào, hay chen chúc, luồn lách ở các bến xe để tranh giành khách.

Nếu bạn đang chán nản vì ra trường mà mãi không xin được việc, hãy thử tưởng tượng mình đang đứng ngóng ở chợ người Hà Nội, và may mắn có một anh đi xe hơi qua, gọi bạn vào xử lý bể phốt, mừng mừng tủi tủi.

Nếu bạn đang online và thấy quá chán vì Facebook không có gì thú vị, thử tưởng tượng đêm nay mình sẽ đi bốc hàng ngoài bãi.

Nếu giờ bạn đang ăn cơm hộp, hay ngoài quán ăn bình dân và bạn chạnh lòng khi thấy người khác đi ăn món gì ngon lắm, hãy tưởng tượng tầm trưa nắng này bạn là người đội nắng giao từng hộp cơm cho người ta, như hộp cơm bạn đang ăn.

Và cuối cùng, nếu bạn đang không muốn sống nữa vì cuộc đời này quá chán, hãy tưởng tượng bạn mới phát hiện mình bị ung thư giai đoạn cuối. Đấy mới chỉ là tưởng tượng.
…..
Tôi sinh ra trong một gia đình bình thường, bố mẹ là công chức, đủ ăn đủ mặc, không giàu có nhưng tôi từ bé tới lớn sống trong suôn sẻ. Nhưng, tôi đã từng rất nhiều lần nghĩ rằng mình khổ lắm. Cuộc sống dễ dàng làm tôi như một kẻ bị cớm nắng, đúng ở cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Những việc khó, gặp vấn đề, tôi chẳng biết xoay xở ra sao. Nhưng đấy có lẽ đã là ngày xưa, dần dà cuộc đời cho vài cú đánh đau, bắt buộc tôi tỉnh ngộ ra mà sống cho thành hồn. Tôi có nhiều điểm chưa tốt, nhưng may có điểm tốt là luôn muốn hoàn thiện mình.

Dạo gần đây tôi có một thử thách, tôi chuyển từ một anh dân văn phòng sang một người giao hàng. Mỗi ngày tôi chở một thùng hàng to tướng, hàng đằng trước, hàng đằng sau, hàng vây quanh mình. Đợt nắng cao điểm vừa rồi, chính là đợt tôi vừa trải qua.

Và rất nhiều trải nghiệm đáng quý tôi nhận được sau thời gian này, chia sẻ lại cùng bạn. Nếu mình tự hào với công việc mình làm, không ai có thể coi thường. Điều tôi phải đối mặt đầu tiên khi trở thành một người giao hàng, chính là sự ái ngại, xấu hổ của bản thân. Tôi xếp đầy hàng vào thùng rồi, người tôi ướt đẫm mồ hôi rồi. Tôi bắt đầu mang cái thùng to tướng ấy ra đường. Rồi trước mặt tôi, đằng sau tôi là muôn vàn ánh mắt mà tôi tưởng tượng ra, giống như ai cũng đang nhìn tôi vậy.

Tôi cảm thấy xấu hổ khi làm công việc đó. Nhưng kỳ thực, chẳng có ai biết tôi là ai. Dừng đèn đỏ, tôi lại tưởng tượng chắc mình nổi bật nhất, nhưng không phải như cách tôi thích. Nhưng kỳ thực, chắc chẳng ai quan tâm tôi là ai. Tôi lo sợ nếu tôi gặp người quen thì sao, bạn tôi gặp tôi thì thế nào? Hay người yêu cũ tôi thì sao? Hay thậm chí, nhân viên cũ của tôi gặp tôi thì sẽ thế nào?

Sau đó thì không cần phải tưởng tượng nữa, tôi bắt đầu bị những con mắt coi thường thật. Những người mà tôi giao hàng cho họ, cách họ nói chuyện với tôi, cách họ nhìn tôi, mà thực chất họ không thèm nhìn tôi. Tôi thấy sự coi thường trong mắt họ. Điều mà khi còn là nhân viên văn phòng, không mấy khi tôi gặp.

Nhưng tôi đi giao hàng, tôi có tội lỗi gì mà coi thường tôi? Sau những xấu hổ ban đầu ấy, tôi dần nghĩ: Tôi đi giao hàng, một công việc lương thiện, lao động chân chính, tôi nên tự hào vì điều đó chứ? Và từ khi ấy, gặp mỗi người tôi đều cười trước một cái. Tôi bắt đầu nghĩ rằng mình không hề thua kém bất kỳ ai.

Từ những suy nghĩ ấy, tôi bắt đầu lấy lại sự tự tin, không cho phép ai coi thường mình, đặc biệt là chính mình, không được coi thường bản thân. Coi thường người khác – không đưa mình lên vị trí cao hơn…..”
———————————
————————————-
P/s:Mình thì cảm thấy khâm phục những gì bạn đã chia sẻ,Tuy nhiên chỉ cần bạn tốt nghiệp cao đẳng chính quy trở lên ở tất cả nghành nghề,bạn có thể trải nghiệm Nhật Bản dài hạn bằng Visa kỹ sư.
Bạn sẽ thấy yêu quý nước Nhật,nơi mà không ai trà đạp đi bạn cả.
Hãy xách vali và đi,trải nghiệm những thứ mới lạ,và sống một cuộc đời lao động thực sự.

Đăng ký ngay thông tin để để sang Nhật làm việc với visa kỹ sư cùng Hinode Network

 

Bình luận

bình luận