TÌNH YÊU KỸ SƯ MUÔN PHẦN CAY ĐẮNG

Tôi có một đứa bạn, cùng học đại học Công nghiệp, ra trường có bằng kỹ sư, đi thi công ở Nghệ An. Cái thời sinh viên, chúng tôi quen nhau lúc đi đá bóng ở Hoàng Minh Giám.
Nhìn hắn khù khờ mà có người yêu là một con bé học kinh tế, cũng xinh, lại khéo nói chuyện, dễ thương. Chúng tôi cũng khá là hay gặp nhau trong các buổi thiện nguyện do câu lạc bộ trường tổ chức. Con bé đó khéo nói, hát hay, nên những lần tổ chức ca nhạc quyên góp, tôi đều nhờ nó làm mc dẫn chương trình.

Tình yêu kỹ sư

Hắn ra trường trước tôi, đi theo công trường ở tận đâu ở Nghệ An, năm thì mười họa mới gặp lại hắn ở Hà Nội, nghe nói làm hồ sơ dự thầu dự thiếc gì đó, rồi tranh thủ gặp người yêu luôn. Chúng nó cũng cũng đã mấy tháng không gặp nhau rồi.

Thằng bạn tôi tuy không đẹp trai như Hàn Quốc, nhưng hắn lại đá bóng giỏi, cao ráo, men lỳ. Bẵng đi mấy tháng đi công trình, nhìn hắn đen nhẻm đi, da rám nắng, nhìn phong trần, không khác tôi bây giờ là mấy, khi cười không khác gì mấy ông châu Phi.

Con bé người yêu nó, thời đó vẫn đi làm pha chế tại quán cafe mà tôi hay ngồi, thời đó tôi thường hay ra quán ngồi học, làm việc, nghe nhạc, đọc sách, vẽ vời linh tinh những dự định của cuộc đời. Quán đó, tôi không nhớ là đồ uống ngon hay không, không gian thế nào nữa, chỉ nhớ, ở đó, có những người bạn ít tuổi hơn tôi, những rất ngoan, ai cũng đẹp trai xinh gái, hát rất hay.

Kết quả hình ảnh cho EVENT QUÁN CÀ PHÊ

Tôi vẫn còn nhớ, hôm đó tôi đang ngồi cafe một mình ở quán, nó chạy đến nói với tôi:
-Em chia tay với Tùng rồi anh ạ”
Tôi hỏi :
– Tại sao lại chia tay ?
– Anh ấy hay đi làm xa, nửa năm chúng em mới gặp nhau một lần, tối về có nói chuyện hay nhắn tin thì cũng được dăm ba phút rồi anh ấy cũng bảo đi ngủ mai đi làm. Em không chịu nổi nữa.!!

Tôi chỉ ừ một tiếng đáp lại câu chuyện của nó, thấy lòng có chút đau nhói. Tôi cũng gọi cho hắn hỏi han sự việc như nào, thấy giọng nó nghe cũng chán đời. Vài hôm sau đó, thằng bạn tôi bỏ việc ra Hà Nội tìm gặp người yêu nhưng hẹn mãi con bé kia không chịu gặp. Nó gọi cho tôi nhờ cứu trợ. Tôi cũng kiếm cớ hẹn cả hai đứa ở quán cafe đó, để cho hai đứa nó gặp nhau, tình hình căng hơn tôi tưởng. Thế là chúng nó chia tay. Nhìn thằng bạn chạy theo đòi hẹn gặp con bé để nói chuyện cho rõ ràng, con bé thì không muốn nói chuyện, có vẻ dứt khoát muốn chia tay.
Con gái, mỏng manh, sống xa nhà đã thiếu tình thương đùm bọc, chọn một bờ vai để tựa vào, cùng nhau qua những ngày đây đó, để con tim được yên bình bên cạnh người mình yêu.

Đấy là hắn mới đi công trình trong nước thôi tình hình đã như vậy rồi. Hồi sinh viên thấy người ta ra nước ngoài làm việc như đi chợ, lòng cũng ao ước lắm. Bây giờ nhiều công ty Việt Nam liên kết nhiều với đơn vị nước ngoài hay có nhiều chương trình tuyển dụng kỹ sư đi Nhật Bản. Chúng tôi cũng đã lên kế hoạch sau khi làm trong nước 1-2 năm sẽ cùng nhau sang Nhật làm việc. Nhưng đàn ông mà cũng phải trải phong trần chút, cố gắng chút thì tương lai mới tươi sáng được. Đời còn dài, tương lai còn rộng mở.

Kết quả hình ảnh cho tình yêu

Đời kỹ sư bọn tôi, đi đây đó, công trình toàn ở núi rừng, đường sá liên làng, liên bản, những cây cầu vắt qua thung lũng, trên các bản cao. Sống với núi rừng, ngủ trong lán trại. Tình yêu với cô gái ở thành phố, dù đẹp đấy, nhưng đau, mình không thể cho họ một tương lai tốt đẹp thì sẽ cầu chúc cho họ được hạnh phúc.

Hiện tại tôi và hắn đang làm việc tại Nhật, nhiều khi nhìn bạn bè mình cũng chạnh lòng. Nghĩ mà tủi nhưng thôi cũng kệ. Tôi và hắn cũng quen khá nhiều người con gái nhưng tôi sẽ không yêu ai cả, tôi sẽ giữ lại cho mình một kiếp trai trẻ, cô độc lang bạt khắp nơi. Ngày trở về, sẽ yêu lấy một cô gái, kể cho cô nghe về những chuyến đi đất người của tôi. Có tôi bên cạnh, cô ấy sẽ mãi an bình.

Bình luận

bình luận